Hiển thị các bài đăng có nhãn Vẩn vơ ngơ ngẩn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vẩn vơ ngơ ngẩn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 17 tháng 4, 2013

Thơ hay

Có Bao Giờ

Có bao giờ anh bật khóc trong đêm
Để nỗi nhớ trào lên thành tiếng nấc
Thấy bóng trăng mà ngỡ người về thật
Cuống cuồng mở cửa nhìn rồi hụt hẫng ....Gió thôi

Có bao giờ anh cảm thấy đơn côi
Mình nắm tay mình mà ngỡ người ngồi cạnh
Tự hát cho mình nghe trong đêm đen cóng lạnh
Nỗi đau tột cùng làm khúc hát gãy đôi

Có bao giờ anh nhìn lại xa xôi
Quá khứ nhạt nhòa trong màu trời kỷ niệm
Con đường xưa có bao giờ anh đến
Ướm bước chân ngày cũ vẫn chưa mờ

Thôi anh ạ ! Giờ tất cả là mơ
Đừng quay về nơi ngày xưa lần nữa
Nếu vô tình thấy bóng em bên cửa
Hãy nhủ mình : Bóng quá khứ đấy thôi ! 

 
(St)




Anh mạnh mẽ như Tùng
Em mong manh Cúc dại
Cúc nép vào tùng khoe sắc vàng con gái
Tùng vươn cao những tán xanh vững chãi
Mong chở che hoa khỏi nắng gắt mưa dầm.

Có thể là trăm năm
Có thể chỉ là thoáng chốc
Có thể không duyên tơ tóc
Có thể chút nợ muộn màng

Cám ơn đường đời thênh thang
Đã cho chúng mình gặp gỡ
Cám ơn nụ cười rạng rỡ
Những ngày rất nhớ … bên nhau.
(St)

Thứ Tư, 23 tháng 1, 2013

CÓ KHI NÀO... (ST)


Có khi nào ta gần nhau đến thế
Giữa mùa đông bàng bạc tím màu môi
Cứ như thể đã hẹn từ muôn kiếp
Sao vật vờ như chẳng nợ gì nhau.
.
Có lẽ nào chẳng giữ được đời nhau
Khi cứ thấy chông chênh từ hai phía
Một chút tình mong manh như nắng nhẹ
Tưởng thật gần và dường cũng rất xa…
.
Có lẽ nào ta lại xa nhau
Giữa mùa phượng đỏ rực màu son sắt
Lúc chia tay, dù lòng đau như cắt
Chợt nhớ rằng vẫn chưa nói lời yêu.
.
Có khi nào ta bất chợt gặp nhau
Giữa xuôi ngược dặm dài dâu bể
Để nói vội một lời – dù rất trễ
Đã từng yêu ..., vâng, ta đã từng yêu.


(Cuối buổi làm việc tặng cả nhà bài thơ cho đỡ buồn, vì mình mở hàng ế quá. Chẳng có ai hưởng ứng hay post bài lên cả. Toàn mình tự sướng thôi. Đã thế cho mọi người đọc chán.... mà vẫn chưa thôi post bài.....)

Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2012

Một chút lãng mạn thời tuổi trưa ngả về chiều.


Dạo này ít đề tài quá! tôi khởi động cho một kiểu bài mới trên blog :))

Kỷ niệm 9 năm ngày cưới :-0

Ngày 9/11, hai vợ chồng cùng đưa 2 thằng nhóc đi học, sau đó tung tăng đi ăn sáng.

Giải quyết mấy công việc chung xong lúc 9h30'; để thể hiện sự lãng mạn và đốt cho hết thời gian, cặp chim câu dìu nhau đi lượn các gian hàng trong các trung tâm mua sắm (vừa đỡ bụi vừa tỏ vẻ sành điệu :)).

Mình ít đi thành ra không biết, quá trình shopping là môn thể thao rèn luyện thể lực cực tốt.

Ở bên ngoài, tôi có thể cuốc bộ mấy cây số, leo trèo hàng giờ mà thấy vẫn ok. Giờ đây đi lòng vòng trên sàn gạch phẳng lì, có thang cuốn hỗ trợ việc lên xuống, mà thấy oải không chịu nổi, lưng mỏi gối chùn :((

Mấy tiếng lòng vòng kết thúc tại tầng ăn uống (ơn trời, vợ mình không có máu shopping!). Chưa bao giờ thấy cái ghế đáng yêu đến thế :)

Buổi sáng lao lực được đền bù bằng 1 bữa ăn căng diều. Lần đầu tiên được chén món ‘Chả ốc cuốn lá lốt’ (thấy tên món ăn hay hay  thì gọi thử), thực ra là Ốc nhồi + thịt ba chỉ được băm nhỏ trộn với nhau, viên thành mấy viên cỡ quả sấu, vùi trong hỗn hợp lá lốt băm nhỏ + ít gừng, rồi bọc trong giấy bạc đem nướng. Ăn 2, 3 miếng đầu thấy cũng được, nhưng sau đó thì ngán, nước chấm gần giống như dùng cho ốc luộc nhưng nhạt hơn.
Nếu mình tự chế biến món này chắc sẽ ngon hơn nhiều (^^) .
Giá như số ốc này mà mang luộc thì chắc phải hết mấy suất rồi!

Sau bữa ăn là đến tiết mục mình thích nhất, đi xem phim.
Suất chiếu này sao nhiều bọn trẻ con thế, phần lớn bọn nó kém mình đến 20 tuổi, vậy mà chúng gọi cặp đôi này là anh chị. Thấy mình trẻ và xì-tin quá :))


Giờ này xem phim rất chuẩn, xong đón con là vừa :))

Kết thúc 1 ngày. Cuộc sống cũng không đến nỗi tệ lắm !!!

Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2012

THƠ VIẾT CHO EM (ST)



Anh xin lỗi vì đã bỏ ra đi
Cuồng dại như cánh chim bay ngược chiều gió thổi
Giọt nước mắt em ngày nao rơi nóng hổi
Chỉ khiến lòng anh thêm cháy khát tự do.

Anh xin lỗi vì những điều nhận và cho
Anh chẳng bao giờ nghĩ về em trước nhất
Chỉ khi nào lo sợ em đi mất
Anh lại dịu dàng lời nói ngọt đầu môi.

Anh xin lỗi vì những khoảng cách xa xôi
Của mỗi lần ghé thăm kéo dài từ tuần sang tháng
Anh xin lỗi vì những lúc anh lơ đãng
Nhớ tới một người khi đang nắm tay em.

Anh xin lỗi vì những phút dịu êm
Được ở bên em mà anh không trân trọng
Trái tim yêu ngày xưa tưng cháy bỏng
Nguội lạnh dần theo những chuyến đi xa.

Để một ngày khi năm tháng trôi qua
Anh giật mình nỗi nhớ em da diết
Đến bây giờ anh mới hiểu, anh mới hay, anh mới biết
Em chính là bờ bến của đời anh.

Chỉ còn lại những điều rất mong manh
Anh sẽ đợi, sẽ chờ tới khi em tha thứ
Hãy để trái tim anh sau bao ngày say ngủ
Thêm một lần, cháy bỏng để yêu em

Thứ Tư, 7 tháng 11, 2012

AI CŨNG CÓ NHỮNG PHÚT YẾU LÒNG NHƯ THẾ (Thanh Hà)


                                     
Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em
Nụ hôn ấy chỉ là phút giây nông nổi
Em dại dột, em trẻ con, em yếu đuối
Anh bỗng hóa thành người lớn bao dung

Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em

Bởi trái tim anh đã có thừa người khác
Bản tình ca ở bên em anh hát
Sẽ có người diễm phúc sau em

Em biết rằng anh sẽ chẳng nhớ em

Những gì thoảng qua mấy ai còn giữ lại
Nhưng với em đó sẽ là mãi mãi
Đừng bận lòng chi với một kẻ qua đường

Đừng bận lòng vì lỡ nói yêu thương

Ai cũng có phút yếu lòng như thế
Em chẳng trách đâu vì tình yêu có thể
Đến bên nhau bằng những phút dối lừa. 




@12a12: Tôi cũng rất đồng ý với bạn rằng thơ của lớp trẻ thời nay mình đọc không vào, có thể do mình lỗi thời quá. Ngày mới, xin tặng các bạn bài thơ mà ngày xưa có lẽ ai trong chúng ta cũng thích!

Thứ Hai, 5 tháng 11, 2012

Hài đỏ, giày xanh (Sưu tầm)

Vừa rồi rảnh rỗi, dạo qua một số diễn đàn và blog Thơ văn. Thấy thơ văn của đội trẻ bây giờ phần nhiều mang màu sắc siêu thực, cuộc sống được viết ra có vẻ ảo và nhẹ nhàng.


 Hài đỏ, giày xanh và váy suông.

Em là cô gái mang hài đỏ,
Bỏ thế giới nhỏ, để yêu anh.
Bỏ hết tuổi xanh người con gái,
Vượt ngàn tự trọng, chỉ cần anh.

Anh là chàng trai mang giầy xanh,
Gương mặt lạnh tanh, chẳng ân cần.
Đôi lúc tưởng gần, lại xa lắm.
Thỉnh thoảng tay nắm mà như buông.

Cô ấy là người mặc váy suông,
Là người anh thương, khiến em buồn.
Là người đến trước ngày em đến.
Là người có hết được cả anh.

Còn em thì chỉ có giầy xanh,
Và những mong manh chữ Nhân Tình.
Chờ đôi lần vui ngày anh ghé,
Để cởi hài đỏ, để bên anh………………… 

Tác giả: Gia Đoàn, 24.08.2010.

.

Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2012

Một chiều ngược gió (Sưu tầm)

MỘT CHIỀU NGƯỢC GIÓ
Bùi Sim Sim

Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời

Em ngược thời gian, em ngược không gian
Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh

Mang bao điều em muốn nói cùng anh
Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
Trái đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh không em?

Em trở về im lặng của đêm
Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
Riêng chiều nay - em biết, một mình em ....

.

Thứ Sáu, 2 tháng 11, 2012

Thơ về hoa bằng lăng (Sưu tầm)


Có vài bài sưu tầm được, mọi người đọc để thư giãn.


TÍM THẾ BẰNG LĂNG ƠI!
Tác giả: xuanthu

Vung bút thế nào mà mực tím vương cây

Trang lưu bút hoá khoảng trời tím biếc
Cô bé ơi thôi đừng nuối tiếc
Tuổi học trò xin gửi cánh bằng lăng

Tất cả rồi sẽ hoá xa xăm

Thơ ngây ơi cho dại khờ ở lại
Phút yêu đầu còn trinh nguyên mãi mãi
Áo trắng sân trường mực tím nhuộm màu hoa

Chẳng phượng hồng rực lửa như người ta

Em e ấp tựa bằng lăng hoa tím
Để bây giờ về trong hoài niệm
Giấc mơ nào anh cũng tím rưng rưng

Ôi cái màu tím biếc thuỷ chung!

Sao lạc nhau giữa cuộc đời dâu bể?
Day dứt thế nên bằng lăng tím thế
Tím mùa hè, tím cả nỗi chờ mong...

Dại khờ xưa giờ những long đong

Thơ ngây ấy nay phương trời biền biệt
Chỉ bằng lăng vẫn nồng nàn da diết
Hẹn hè về tím biếc khôn nguôi...

--


GỬI NGƯỜI EM GÁI

Tác giả: Lâm Thị Kiều Minh

Hạ đã về bằng rả rích cơn mưa

Sau những trưa rực vàng sắc nắng
Khung cửa sổ bằng lăng tím ngắt
Em vẫn đi về con phố ấy mát xanh?

Lớp học mùa hè mải miết trong tiếng ve
Những áo trắng nôn nao gọi mùa cũ
Em vẫn ngoan hiền bên khung cửa
Trang vở dầy thêm nét chữ tháng năm.

Ta thương em cái nắng chói chang
Đêm giá rét chong đèn suy tưởng
Những con số, những mô hình lặng lẽ
Sao mùa thi lại cứ âm vang.

Giờ nơi ấy ta muốn gửi cho em
Một chút mây che con đường em đi học
Một chút hồn nhiên cái thời cắp sách
Và một niềm tin rạo rực phải không em?

.

Thứ Năm, 1 tháng 11, 2012

Bán than đây

Dạo này tôi đang bị stress nặng. Gần hết năm chỉ tiêu được Công ty giao không hoàn thành do tình hình kinh tế. Cuộc chạy đua nước rút giờ chỉ còn hai tháng, không hiểu có đạt nổi không. Giờ mới thấu nổi khổ của người làm sales. Lang thang suốt ngày. Ngồi xe 6 tiếng chỉ để có một cuộc gặp nửa tiếng. Đúng là không có gì là dễ dàng. Giờ mới thấy được như bạn Bằng lăng tím lại là hạnh phúc. Làm cô giáo khéo lại nhẹ nhàng hơn. Nhưng chắc tôi cứ "đứng núi này trông núi nọ" vậy thôi. Nghề nào cũng có nỗi vất vả riêng của nó. Bạn Bằng lăng cũng đừng giận nhé. Tôi stress nên cũng muốn "bán than" với các bạn một tí cho đỡ đau đầu. Vẫn biết blog là nơi nên chia sẻ những niềm vui thì tốt hơn. Nhưng lần này các bạn để tôi phá lệ chút xíu ha. Để đền bù tôi xin gửi tặng các bạn bài thơ mà tôi lưu trong máy, không hiểu chép từ khi nào. Hôm nay mệt nên thơ thẩn chui vào mấy folder tìm kiếm được, thấy phát hiện ra một thứ khá hay ho là đầu óc mình cũng không đến nỗi bị " thương mại" hóa quá. Cám ơn các bạn vì đã phải "chịu đựng" tôi tí xíu. 

 Tôi nhớ bạn trong những buổi sớm mai 
Nhớ người bạn một thời hạnh phúc 
Bạn nối tiếp giùm tôi những vần thơ cuộc sống 
Biết bao giờ ta lại bên nhau ?!! 

 Này nhé những ảo ảnh của hư hao
 Tôi sẽ tìm về với bạn, với kỷ niệm đón tôi lần nữa 
Như trái tim không bao giờ khoá cửa 
Vẫn đợi tôi về dù lời hẹn chẳng thành câu 

 Tôi đã khóc một mình thật lâu 
Đủ nước mắt để có thể quên đi rất nhiều thứ 
 Nhưng có những điều sẽ mãi không là quá khứ 
Bạn của tôi ơi - là bạn đấy, bạn biết không 

 Tôi sẽ về với bạn, với những chờ mong 
Với những yêu thương không lúc nào nguội nhạt 
Với những lời ca tôi sẽ vang tiếng hát 
"Ta sẽ giữ mãi tình bạn luôn bền lâu ..."

 Rồi mai này khi đọc lai những vần thơ, 
Bạn có nhớ tôi như lời thư cuối ? 
Hay quên nhau để mai này tiếc nuối, 
 Khi giữa dòng đời chợt nhớ đến ngày xưa?

Thứ Ba, 23 tháng 10, 2012

Hoa bằng lăng (thơ sưu tầm)

Hoa bằng lăng

 

Có một mùa hạ nồng nàn trên cánh bằng lăng
Cô bé ơi sao em vờ không thấy
Khi phượng vĩ bùng lên rực cháy
Hoa bằng lăng lặng lẽ tím trong chiều
Có kẻ giật mình như thể bắt đầu yêu
Sợ tuổi thơ vì sao xanh bay đi mất
Cái màu tím dâng lên từ lòng đất
Sao em cứ vô tình không biết đến chia tay
Chỉ tại bông hoa đầu tiên ấy tím say
Mà nỗi nhớ đầu tiên cứ tìm về cô bé
Mây hạ lang thang như bâng khuâng rất nhẹ
Muốn nói cùng em - đã tím - mắt chiều.


(Sưu tầm trên Internet, không rõ tác giả)

.

Thứ Ba, 18 tháng 9, 2012

Tháng 9 mây mùa thu ghé thăm

Các bạn viết về về Mùa thu hay quá. Có lẽ bởi Hà nội mùa thu là mùa đẹp nhất trong năm. Thời tiết dễ chịu, thoát được khỏi cái oi bức của mùa hè. Sài Gòn mùa này ngày nào cũng mưa, buổi sáng trời cũng se lạnh. Hôm nào nắng thì lại vàng ruộm như mật ong nhưng không hề gay gắt.Quả là khúc thời gian thật đẹp. Tôi thích mùa thu vì một lý do rất giản đơn thuộc về phụ nữ, mùa này có thể được quàng khăn. Những chiếc khăn lụa mỏng, mềm mại với màu sắc rực rỡ quàng lên cổ thấy như quàng thêm cả một mùa rực rỡ. Hôm nào mưa cũng không cảm thấy trời quá u ám, hôm nào nắng thấy rạng rỡ, lung linh, thấy mình cũng mềm mại và nữ tính hơn hẳn. Hi ..hi. (Vụ này tôi luôn cố gắng phấn đấu mà chưa bao giờ thấy được thành công). Sài Gòn không có mùa đông nên được quàng khăn cũng là dịp hiếm hoi, giống như hôm nay vậy. Quàng một chiếc khăn lụa màu xanh biếc, nhin vào gương và thấy' " Đời vẫn còn tươi lắm". Post một bài thơ hôm trước vô tình được đọc, gửi tặng các bạn nhân một mùa mà tôi thấy ai cũng thể viết ra "Những lời có cánh"
Có phải vì Em Ta bỗng thấy đời vui hơn? Khi mùa thổi những cơn gió lạnh tái tê lên từng ô cửa! Ta thênh thang đi giữa chiều bạt phố. Thấy nhớ gì như thể nhớ ... người dưng! Này là Em giấu mi mắt ngượng ngùng. Bàn tay nhỏ muốn nối Trời với Đất. Con đường nào đến tim Em ngắn nhất? Ta xin làm kẻ hành khất lang thang Hỡi Em yêu! Đóa hoa của địa đàng. Gieo nắng ấm lên vườn hoang lối cỏ. Trái tim Ta hòa nhịp tim Em đó. Theo bước Em về. Đời có bình yên ... Kìa Em yêu! Xin Em hãy vui lên. Dẫu ước mơ nhiều khi chưa thể đến! Ta yêu Em! Tình yêu vô bờ bến. Chút ơn này tặng cuộc sống nghe Em!

Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2012

Tản mạn Mùa thu



2 ngày hôm nay, gió se lạnh.
Với tôi, thời tiết này mang lại một niềm ký ức man mác, nhẹ nhàng và trong trẻo!

Mùa này, không gắn với một sự kiện hay một kỷ niệm cá nhân nào, nhưng tôi thấy rất dễ chịu !

Buổi sáng, nhâm nhi ly cafe, cảm giác cơn gió se lạnh; nhìn mọi người chạy xe trên đường. Thấy mình đã qua thời tuổi trẻ, mặc dù nhìn mặt vẫn còn “non” :))

Cách đây 12 năm, loại hoa khô gọi là “hoa bất tử”, có thể kiếm được bất cứ nơi đâu trên đường phố Hà Nội; giờ chỉ vào các Siêu thị hoa (Shop Flowers) mới thấy, mà màu sắc cũng khác xưa!!!

Trước kia, chỉ vài bông hoa bất tử cắm cành tre cật cùng với mấy bông lau trong bình đất nhỏ là đã đủ một không gian thư giãn cho riêng mình.

Bây giờ, mùa nào có hoa tươi mùa đó, mà vẫn chưa thấy đủ. Mình càng ngày càng khó tính, hay đã quá GIÀ ???


Mùa thu, mùa gió heo may.

Trung thu trăng sáng như gương,
Bác Hồ ngắm cảnh nhớ thương nhi đồng.

Mình hy vọng sẽ là con heo may mắn trong năm nay !

:))

.

Thứ Ba, 11 tháng 9, 2012

Thơ tình cuối mùa thu


           Đầu năm học có cả núi việc, chỉ có đọc lướt cũng chẳng có thời gian. Sáng nay nhân tiện đang ngồi họp, tranh thủ mở blog và thấy bài của các bạn thích quá, song chẳng dám "bình loạn" nhiều, sợ "phạm huý" vì không đọc kĩ. Chỉ biết gửi tặng bạn Ngọc Anh và cả nhà bài hát "Thơ tình cuối mùa thu"! Chúc mọi người một ngày làm việc vui vẻ, hiệu quả!

Thứ Hai, 10 tháng 9, 2012

Một thoáng mùa thu


Một thoáng mùa thu!

          Hà Nội vào thu, bầu trời trong xanh, nắng vàng rực rỡ. Thời tiết không còn cảm giác nóng gay gắt, hầm hầm của những ngày hè. Thay vào đó, thời tiết dịu mát hơn và hơi se lạnh khi trời tối. Ở miền Bắc, có bốn mùa rõ rệt. Mỗi mùa có nét đặc trưng riêng và vẻ đẹp riêng. Thế nên mỗi người đều chọn riêng cho mình một mùa yêu thích và họ đều đúng và có lý cả. Riêng về mùa Thu, cũng nhiều người chọn là mùa đẹp nhất, đáng yêu nhất. Có lẽ trong thi ca nhạc họa không thiếu miêu tả về mùa này. Bài Thơ tình cuối mùa Thu của Xuân Quỳnh là một trong số đó và là một bài thơ rất hay về tình yêu và mùa Thu mà tôi rất thích: 

“Cuối trời mây trắng bay
Lá vàng thưa thớt quá
Phải chăng lá về rừng
Mùa thu đi cùng lá
Mùa thu ra biển cả
Theo dòng nước mênh mang
Mùa thu vào hoa cúc
Chỉ còn anh và em
Chỉ còn anh và em
Là của mùa thu cũ
Chợt làn gió heo may
Thổi về xao động cả:
Lối đi quen bỗng lạ
Cỏ lật theo chiều mây
Đêm về sương ướt má
Hơi lạnh qua bàn tay
Tình ta như hàng cây
Đã bao mùa gió bão
Tình ta như dòng sông
Đã yên ngày thác lũ.
Thời gian như là gió
Mùa đi cùng tháng năm
Tuổi theo mùa đi mãi
Chỉ còn anh và em
Chỉ còn anh và em
Cùng tình yêu ở lại…
- Kìa bao người yêu mới
Đi qua cùng heo may.”

          Linh tinh lang tang một chút về thời tiết,  tôi xin chuyển sang chuyện đời người. Với mình, có lẽ cuộc đời một con người cũng là bốn mùa: Xuân, Hạ, Thu, Đông. Vì sao ư? Bạn có thấy có lý không khi ví Mùa xuân với tuổi trẻ. Mùa Xuân là ước mơ, là mùa cây cối xanh tươi, đâm chồi nẩy lộc và là năm tháng để con người lớn lên. Khi đó ta sẽ bước vào mùa Hạ với những hoài bão và giông tố.  Mùa Hạ là mùa thi, mùa chia li của những chàng trai, cô gái bắt đầu rời giảng đường đại học để bước vào môi trường mới: bắt đầu chính thức đi làm kiếm tiền, lăn lộn với cuộc sống, lập gia đình…. Đối với tôi, giai đoạn mùa hè này là những năm tháng mạnh mẽ, xông pha, lăn xả nhất, sốc vác nhất. Có người rất thành công ở giai đoạn này, nhưng cũng có người chưa thành công, nhưng họ có thể rút ra đôi điều và điều chỉnh cho một giai đoạn mới. Đó chính là khi họ bước vào Mùa Thu. Mùa Thu vàng óng, mùa của độ chín của một con người. Trăng mùa Thu hình như cũng tròn và đẹp hơn thì phải. Chính vì thế mà mùa này đẹp lắm. Mùa của thành công trong sự nghiệp và viên mãn hạnh phúc!
Còn mùa Đông ư? Lạnh lẽo đấy. Lạnh đéo tả được nên thôi đành tạm gác bàn phím tại đây…


Lãng mạn trên đồi

Không biết các bạn nữ khác cảm thấy mình già nhất lúc nào. Còn tôi do luôn hay sống theo kiểu AQ nên thành thật mà nói. Tôi chẳng mấy khi để tâm. Một phần vì có lẽ cuộc sống cũng đủ bận rộn nhiều khi không kịp để ý. Buổi sáng ngủ dậy thì cắm đầu cắm cổ sửa soạn đi làm, đưa con đi học . Buổi chiều thì “ mệt phờ râu trê” nên chỉ ăn cơm rồi sau đó mọi thứ vận động đều xung quanh cái giường: chơi với con, ký báo bài, đọc sách, xem tivi… Nói chung là SS tổng hợp. Thảng một chút khi gần năm mới hoặc gần đến ngày sinh nhật thì mới ồ, à lên “ Chết thật mình đã 3 mấy rồi..” Nhưng cũng chỉ thế thôi, chứ đúng ngày sinh nhật thì tôi cứ mải cười toe toét nhận hoa, nhận quà, đến bánh sinh nhật bọn trẻ con phòng tôi, chúng nó cũng chỉ cắm vài cây đại diện, như sinh nhật hôm trước chúng nó cắm 6 cây (đại diện cho tuổi 36) vì vậy chẳng nghĩ ngợi gì. Năm mới thì lại bận rộn sửa soạn, cúng bái, đi chơi thành ra chả thấy mình…. già. Nói thực. tôi chỉ cảm thấy mình không còn trẻ nữa khi .. đi hát Karaoke với đám trẻ trong Ban. Ban tôi, tôi lớn tuổi nhất, trẻ nhất sinh năm 89. Thế là mỗi lần đi hát Karaoke, tôi choáng váng nhìn một cái list bài hát dày cộp mà chẳng biết chọn bài nào. Toàn những bài hát mới mà chỉ cần đọc cái tên thôi cũng chẳng hiểu được, thế là đành mấy bài xưa cũ lựa chọn. Nghe chúng nó hát thì thấy mấy bài này cũng thấy quen quen. Còn bài gì thì chịu chết và vấn đề là ở chỗ cũng chẳng thấy hay. Và giờ thì mới phát hiện hóa ra mình chẳng cập nhật được xu hướng của giới trẻ. Dù khá thích âm nhạc, nhưng quả tình tôi không thể “tiêu thụ” được> Những ca sĩ “hot” nhất hiện nay tôi cũng chỉ biết vài người, nghe được một vài bài. Ví dụ như Hồ Ngọc Hà thì chỉ thích “gout” thời trang hoặc xem cô ấy biểu diễn vì cô ấy quả thật là xinh đẹp, vũ đạo rất đẹp, Mỹ Tâm tuy rất được nhưng cũng vài 3 bài thôi, Đàm Vĩnh Hưng thì thấy rõ được sự nhiệt tình khi biểu diễn nghe thì cũng chỉ một, hai bài… Kết quả là khá mù tịt về âm nhạc hiện tại. Tuy nhiên dạo này do phải đi công tác nhiều, ngồi xe liên tục, tôi luôn được nghe nhạc trẻ hiện hành (do cậu lái xe sinh năm 88). Cậu ấy cũng biết ý sau khi tôi nhăn mặt kêu ca về một ngày đẹp trời được xem một video clip của Quang Hà (tôi mới biết khi xem) hát toàn những bài nhạc xưa nhưng ăn mặc và biểu diễn thì quả tình không thể hiểu được, ví dụ hát “ Áo lụa Hà Đông” trong một bối cảnh nhảy nhót trên bãi biển. tóc thì nhuộm vàng nhuộm xanh, chẳng hiểu là do ý tưởng gì ??? Cậu ấy chuyển sang cho tôi nghe một tuần ròng rã Lệ Quyên và Hiền Thục rồi V –Music với lý do nghe rất dễ thương” Em nghĩ chị thích loại này” . Ờ thì nghe, tôi chẳng muốn thành “bà già khó tính”. Và thực ra cũng không hẳn là tệ hoàn toàn : Hiền Thục thì hát “Ngàn thu áo tím”, “ Giọt nước mắt pha lê”, hay gần đây là “ Nhật ký của Mẹ” nghe rất được, Lệ Quyên hát vài bài trong đó có “Dạ Khúc” của Quốc Bảo và “Lãng mạn trên đồi“ nghe cũng thấy được, V –Music hát “ Ngày hạnh phúc” cũng okie. Tự dưng học được rằng cũng không nên cực đoan trong mọi việc, không phải mọi thứ đều rất xấu. Tôi post tặng các bạn một bài. Con gái tôi sau khi thấy tôi nghe bài này. Nó phát biểu một câu “xanh rờn” : Mẹ dạo này “sến lụa” quá. Hic, “sến” thì tôi biết nhưng “ sến lụa” thì tôi chịu. Tôi post lên đây mong tìm kiếm người đồng cảm, không khéo mình lại trở thành “Già không đều” thì chết.
P/S;: Tôi lấy tên bài hát thành tiêu đề bài viết luôn vì tự dưng nghĩ mãi không biết chọn tên gì, chẳng lẽ lại tên là “ Cái sự già” thì mắc cười quá. Thôi sến một chút cũng được. Chúc tuần làm việc vui vẻ. Tôi lại đi tiếp đây, có gì mới lại post chia sẻ với các bạn.



LÃNG MẠN TRÊN ĐỒI
Lên đồi, em ngồi,
em ngồi trên thảm cỏ non mượt xanh
Lên đồi, anh ngồi,
anh ngồi nhìn mây bay về viễn xứ
Lên đồi, anh ngồi, í a..í a..cùng em thôi
Con đồi đa tình
đưa hồn lang thang
đi về thung lũng
Lên đồi, anh ngồi,
í a..í a..cùng em thôi
Anh ngồi anh nhìn,
anh ngồi nhìn em
tóc mây bay bồng bềnh
Bồng bềnh gió cứ cuốn,
bồng bềnh mây lang thang,
bồng bềnh em theo anh,
trôi hoài trôi mãi
Và ngày tháng cứ thế,
cuộc tình trong si mê,
bồng bềnh anh cho em
tháng năm vỗ... về...


Thứ Tư, 22 tháng 8, 2012

NGƯỜI BẠN



Người chủ tiệm treo tấm bảng "Bán chó con" lên cánh cửa. Những tấm biển kiểu như vậy luôn hấp dẫn các khách hàng nhỏ tuổi. Ngay sau đó, có một cậu bé xuất hiện.
- Chú bán mấy con chó này với giá bao nhiêu vậy... - cậu bé hỏi.

Ông chủ trả lời: - Khoảng từ $30 cho tới $50.

Cậu bé móc trong túi ra một ít tiền lẻ.
- Cháu có $2. 37 - cậu nói - cháu có thể coi chúng được không...

Người chủ tiệm mỉm cười và huýt sáo. Từ trong cũi chạy ra chó mẹ Lady cùng với 5 cái nắm lông be bé xinh xinh chạy theo. Một con chó con chạy cà nhắc lết theo sau. Ngay lập tức, cậu bé chỉ vào con chó nhỏ bị liệt chân đó "Con chó con này bị làm sao vậy... "

Người chủ giải thích rằng bác sĩ thú y đã khám và nói rằng con chó con bị tật ở phần hông. Nó sẽ bị đi khập khiễng mãi mãi. Nó sẽ bị què mãi mãi. Đứa bé rất xúc động.
- Cháu muốn mua con chó con đó.
- Chắc là cháu không muốn mua con chó đó đâu, còn nếu cháu muốn nó thì chú sẽ cho cháu luôn. - Người chủ nói.

Cậu bé nổi giận. Cậu nhìn thẳng vào mắt của người chủ, và nói rằng:
- Cháu không muốn chú cho cháu con chó con đó. Nó xứng đáng như bất kỳ con nào khác và cháu sẽ trả cho chú đủ giá tiền cho nó. Cháu sẽ đưa cho chú $2. 37 bây giờ và 50 cent mỗi tháng cho đến khi cháu trả đủ số tiền.

Người chủ phản đối:
- Cháu thực sự muốn mua con chó đó? Nó sẽ chẳng bao giờ có thể chạy được và chơi với cháu như những con chó con khác.

Nghe vậy, cậu bé cúi xuống và kéo ống quần lên để lộ ra một chân bị vặn vẹo, teo quắt và phải có hệ thống thanh giằng chống đỡ. Cậu nhìn lên người chủ và nói rất khẽ:
- Vâng, cháu cũng không có chạy được, và con chó nhỏ đó cần một người có thể hiểu được nó.

(Sưu tầm)

Thứ Năm, 16 tháng 8, 2012

ĐỪNG CƯỜI ANH LÀ LÍNH

ĐỪNG CƯỜI ANH LÀ LÍNH

Có một lần đi qua lớp học quen
Không dám nhìn bỡi có em ở đó
Bộ quân phục rộng thùng thình quá cỡ.
Khẫu súng dài, cũng bối rối như anh

Chắc em cười khi anh vội bước nhanh
Tiếng giảng bài - vẫn giọng thầy năm trước
Khung cửa sổ - vẫn khoảng trời quen thuộc
Sao bây giờ anh bỗng thấy xa xăm

Mới hôm nào còn mặc áo sinh viên
Mà hôm nay đã đổi thành áo lính
Đời như biển có bao giờ yên tĩnh
Con sóng cồn đưa thuyền đến bờ xa

Đã hết rồi những tháng ngày qua
Trang sách ép đầy hoa kỷ niệm
Thơ cho em thay bằng thơ của lính
Đọng dầy mưa và nắng gió thao trường !

Anh vẫn bước vội vàng
Suýt vấp ngã dẫu đường không đá sỏi
Có phải vì em gọi thầm anh đứng lại
Hay kỷ niệm về, ngăn đón bước chân anh

Sẽ chẳng bao giờ được mặc áo sinh viên
Trang sách cuộc đời anh còn đọc dở
Thương nhớ lắm những chuổi ngày gian khổ
Có xa rồi mới hiểu trọn yêu thương !

Đừng cười anh còn vụng nghe em
Lần đầu tiên được mặc quần áo lính
Hãy sống lại những gì ta đã sống
Để thức lại những gì còn ngủ trong ta

Tiếng giảng bài đưa hồn anh bay xa
Bộ quân phục làm anh thêm cứng rắn
Khẩu súng cho anh hiểu thêm về sự sống
Đừng cười anh, là lính nghe em !
Sưu tầm

Thứ Năm, 9 tháng 8, 2012


Bạn sẽ được sống lại với kỉ niệm ngọt ngào của tuổi thơ khi xem những bức ảnh này đấy!
Gần đây, những bức ảnh thời ấu thơ gắn liền với những ngày xa xưa đang được rất nhiều bạn trẻ share trên mạng xã hội. Nó không chỉ giúp người ta lưu giữ những kỉ niệm mà luôn nhắc nhở chúng ta trân trọng quá khứ một phần của cuộc đời này!

Tuổi thơ của thế hệ 8x, 9x là gói mì tôm giấy đủ no cả sáng, là viên kẹo kéo ngọt ngọt nhiều hình thù, là viên C hình trái tim, là gói ô mai giun chua chua ngọt ngọt, là phiếu bé ngoan dán ở góc đẹp nhất trong nhà, là những trò chơi dân gian như nhảy dây, bắn bi, trốn tìm, rồng rắn lên mây, chọi gà… đó đều là những đồ vật, những câu chuyện đã quá đỗi quen thuộc với các bạn trẻ thuộc thế hệ 8x và 9x và gắn liền với một phần đẹp đẽ nhất của đời người mang tên “Tuổi thơ”.

Khi điều kiện sống của thế hệ 10x được nâng cao những trò chơi dân gian đang dần được thay thế bằng các trò chơi hiện đại khác như robot, ô tô, búp bê babie hay tàu lửa siêu tốc thì những thứ đồ chơi của ngày xa xưa dường như đang dần bị lãng quên. Và với việc tìm lại kí ức từ những tấm ảnh với “Những điều con cháu chúng ta không bao giờ biết”, “ấu thơ trong tôi là”, “cho tôi xin một vé đi tuổi thơ"… như muốn nhắc nhở chúng ta rằng, những điều xưa cũ ấy dù có biến mất nhưng chúng ta vẫn tự hào vì nó đã gắn với tuổi thơ của rất nhiều thế hệ 8x, 9x.

au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh
Chỉ cần nghe thấy tiếng còi bíp bíp của bác bán kem là lũ trẻ lại ào ào ra ngắm nhìn thèm thuồng “kem đậu xanh, kem cốm, kem sữa dừa… và vây quanh thùng xốp đòi mua kem.
 
au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh
Bịt mắt bắt dê thật dễ thương, ồn ào cả một góc sân, trò chơi không thể thiếu khi có rất nhiều người muốn tham gia
 
au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh
Rồng rắn lên mây. Có cây lúc lắc. Có nhà điểm danh. Hỏi thăm thầy thuốc có nhà hay không...".Có ai còn nhớ những câu vè quen thuộc này không?

au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh
Con trai có bắn bi con gái thích chơi chuyền "Cây mốt, cây mai, lá trai, lá hến, con nhện giăng tơ, quả mơ có hạt...". Đây là trò chơi dân gian đòi hỏi khéo léo lắm đấy nhé, chỉ cần một quả bóng (hoặc quả cam) và 10 que tre vót tròn là hội con gái có thể ngồi chơi cả chiều không chán.

au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh
Nhảy dây là trò mà con gái mê tít thích thú phô diễn kỹ thuật nhảy dây siêu đẳng. Từ bàn bụng trở lên là có thể chồng nhau rồi đấy

au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh
Bổ quay nè. Trông thế thôi chứ chẳng đơn giản đâu nhé. Cái khó là phải bổ làm sao để con quay của mình quay tít và lâu hơn hẳn con quay của đối phương cơ. Trò này khá nguy hiểm đấy!

au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh
Nhảy ngựa không hề dễ đâu nhé!

au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh
Rồi còn thi nhau ăn hồng bì và nhãn để dành hạt chơi ô ăn quan nữa chứ.

au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh
Những lá phiếu bé ngoan được phát vào thứ 7 được dán trân trọng ở nơi đẹp nhất.
Thời gian trôi qua, những món "đồ cổ" là trò chơi tuổi thơ dường như ngày càng trở nên quá đỗi xa xỉ. Không còn những con quay, cây gậy chơi khăng, những viên bi đầy sắc màu, không còn tích trữ đồ dùng hỏng đổi kem, không còn chống chọi với mùa hè chỉ bằng những chiếc quạt con cóc bé xíu không có vỏ bảo vệ. Công nghệ kĩ thuật hiện đại mang đến cho con người nhiều thứ tốt hơn, cũng lấy đi của chúng ta những báu vật tuổi thơ mà mãi mãi chỉ còn qua những bức ảnh.

au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh
Nhảy cực giỏi trong trò "nhảy nụ xòe hoa" (cũng có miền gọi là trò "Đi chợ về chợ")

au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh
Đã có ai từng ngồi giỏ xe mẹ đi chợ chưa?

au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh
Ngây thơ bắt chuồn chuồn cắn rốn tập bơi

au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh
Mấy ai không "ti hí" trong trò chơi trốn tìm, phải không nào?

au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh
Chọi cỏ gà, tuổi thơ của bạn có trò này không?

au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh
Dùng lá dứa dại làm đồng hồ, vòng đeo tay cực khéo

au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh 
"Sang" của thời ấy là trò "điện tử" này đây
au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh
Và tích trữ đồ hỏng để đổi kẹo kéo

au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh
Hộp C bây giờ ngừng sản xuất đã từng được chúng ta yêu thích

au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh
Sữa chua ngon ơi là ngon của những năm về trước...

au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh
Bài thơ trong trò chơi "vuốt ve em thân yêu" đã thuộc lòng dù đã nhiều năm trôi qua

au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh
Bây giờ thì những cuốn băng này đều được cho vào phòng tư liệu rồi nhỉ?
au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh
Còn mấy ai giữ những món đồ cổ quý giá này không?

Có những bộ phim, những chương trình truyền hình, những ngôi sao bóng đá cũng trở thành kí ức khó phai mờ. Mấy ai lại không từng nhịn ăn sáng để dành tiền mua những tấm ảnh sticker của Alex Mack, Hoàn Châu Cách Cách hay Cô gái đại dương... Những cái tên cầu thủ Hồng Sơn, Huỳnh Đức gây xao động bao trái tim teen hồi đó khi họ xuất hiện trong màu cờ sắc áo của đội tuyển Việt Nam...

au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh 
Rất nhiều thế hệ Việt Nam ngày trước đã lớn lên cùng "Những bông hoa nhỏ" vào 7h tối hàng ngày. Tiếc rằng vào những năm 2000, chương trình này dần đi vào lãng quên rồi ngưng phát sóng. Sau hơn một thập kỷ, năm 2012, đài truyền hình VN quyết định khôi phục lại với phiên bản mới là "Vạn vật quanh ta". Tuy nhiên những hình ảnh đồ họa thô sơ, màu sắc cũng đơn giản xưa kia chỉ còn trong kí ức.

au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh
Bộ phim mà bất cứ đứa trẻ nào cũng thích và nhớ mãi"Làm mưa làm gió" ở những năm 1997, "Hoàn Châu Cách Cách" đã thực sự là một phần của tuổi thơ

au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh
Tây du kí - bộ phim không chỉ ở thời bố mẹ mà đến thời chúng mình vẫn cực thích mê 

au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh
Alex Mack, cô bé làm dậy sóng teen Việt năm 1998.

au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh

... Và cô gái đại dương, có làm bạn nhớ về khoảnh khắc 6h chiều những năm 1999, 2000 nữa không? 

au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh
Chương trình thứ 7 hàng tuần được chúng ta chờ đón nhất nhì nè

au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh
Một bộ phim giản dị nhưng thú vị được chiếu vào năm 1998 khiến chúng mình thích mê tơi

au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh
7 viên Ngọc Rồng một thời "gây sốt" 

au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh
Bộ truyện "kinh điển" mà không teen Việt nào là không mê

au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh
Cầu thủ Hồng Sơn - Người khoác áo đội tuyển Việt Nam những năm thập niên 90, với 2 lần nhận danh hiệu Quả bóng Vàng - Anh hùng bóng đá một thời trẻ con mê mệt.
Trở về với tuổi thơ có lẽ không chỉ là niềm mơ ước của riêng ai. Khi chúng ta lớn lên, lo toan chuyện lớn nhỏ, đối mặt với bao bộn bề của cuộc sống, ta chỉ muốn được quay về quá khứ, làm một đứa trẻ hồn nhiên với những trò chơi thuở thiếu thời khó quên.

au-tho-trong-toi-la-qua-nhung-buc-anh
Tâm trạng tiếc nuối, nhớ mong và muốn quay về thời quá khứ của mỗi người

Không ai có thể quay ngược thời gian, nhưng nếu xem lại những bức ảnh này mà bạn bỗng thấy trong lòng xao xuyến, có chút gì đó tiếc nuối, chút gì đó vấn vương, có nghĩa là bạn đã không bỏ quên quãng đời tuổi thơ tuyệt đẹp của chính mình. Những thứ không thể mua được thì hãy giữ nó thật kĩ, nhớ thật lâu, khắc sâu vào kí ức để mãi mãi không bao giờ quên, bạn nhé

Thứ Ba, 7 tháng 8, 2012

Sổ lưu niệm cũ

Tự dưng Chủ nhật tuần trước mẹ tôi về Vũng tàu lên đưa tôi một cuốn sổ, nói là trong đống sách cũ mang từ Hải Phòng vào.  Đó cuốn sổ lưu  niệm của tôi từ thời còn đang học đại học, tiếp nối từ hồi năm cấp ba.   Đọc lại thấy rất ngộ nghĩnh,  tôi còn thấy kinh ngạc về chính mình ngày xưa nữa: chữ viết thì tròn cồ cộ như trứng gà, sổ thì vẽ vời hoa lá đủ thứ (vẽ tay hẳn hoi nhé..tuy nhiên không tô màu) thậm chí còn vẽ cả đôi chim bồ câu chíp mỏ vào nhau nữa dưới có chùm nơ, trông y chang như đám cưới vậy. Trong sổ chép rất nhiều thơ. bài hát  cộng những danh ngôn tục ngữ, một vài dòng lưu niệm về mùa hè, về sự chia tay, về ngày đầu làm sinh viên ..đủ thứ hầm bà lằng. Chữ thì lúc viết mực tím, lúc viết mực xanh, lúc viết mực đen. Trang đầu còn viết minh họa bằng mấy câu thơ, giờ đọc lại chẳng hiểu tại sao mình chép kiểu như : 
"Lòng anh là một cơn mưa lũ
Bắt gặp lòng em là lá khoai
Mưa lũ tha hồ rơi giọt ngọc 
Lá xanh không ướt đến da ngoài" 
(Hic, giờ không hiểu là chép ở đâu nữa??  Và trong hoàn cảnh nào nữa??)
(Định scan post lên đây, giống bạn An, nhưng sợ quê nên thôi vậy. Cái gì bí mật mới còn là của riêng mình)
Thoạt tiên thấy vừa sến vừa trẻ con. Nhưng đọc kỹ lại thấy có rất nhiều thứ hay ho, thấy tuổi trẻ trong trẻo. mơ mộng và lãng mạn. Thế mà đôi khi nhớ lại ngày xưa,  ký ức của tôi luôn thấy tôi rất trẻ con, xấu xí và nông nổi, y như vịt vậy.. Tóm lại là chẳng có gì hay ho. Tuy nhiên,có những thứ mình đã chép mà quên bẵng đi mất giờ đọc lại vẫn thấy rất sâu sắc và thấy vẫn rất ý nghĩa. 
Tôi post tặng các bạn một bài nhé, nhân lúc hứng khởi. Bài này tôi còn cẩn thận ghi chú là chép báo HHT năm 1993 - tức năm đầu học Đại học (Ặc, xa xôi ghê không?) 

LỜI KHUYÊN CỦA NGƯỜI CHA


Mỗi  ngày hãy nhớ khen tặng vài ba người

Mỗi năm ít nhất một lần con hãy chờ xem mặt trời mọc

Nhìn thẳng vào mắt mọi người

Nói lời “cám ơn” càng nhiều càng tốt

Đối xử với mọi người như con muốn được họ đối xử như thế

Kết thêm những người bạn mới nhưng trân trọng những người bạn cũ

Hãy giữ kỹ những điều bí mật

Dám chịu nhận những lầm lẫn của  mình

Con hãy can đảm. Nếu tự con không được can đảm lắm thì cũng phải tỏ ra can đảm. Người ta không phân biệt được những người can đảm và những người tỏ ra can đảm

Con phải dành thời giờ và tiền bạc làm việc thiện trong cộng đồng của con

Đừng bao giờ lường gạt một ai

Học cách lắng nghe. Cơ hội nhiều khi gõ cửa nhà con rất khẽ

Đừng bao giờ mất hy vọng, nhiều người sống chỉ nhờ hy vọng đấy con ạ

Con đừng cầu mong của cải, mà phải cầu mong sự khôn ngoan. Hiểu biết và lòng can đảm

Đừng bao giờ hành động khi con đang giận dữ

Con phải giữ tư thế đàng hoàng. Muốn đến nơi nào đó phải có mục đích và sự tự tin rồi hẵng đến

Đừng bao giờ ngồi lê đôi mách

Cẩn thận với những kẻ nào mà họ không còn gì để mất

Khi gặp một nhiệm vụ khó khăn, con hãy hành động như không thể nào thất bại

Đừng giao du quá rộng. Phải biết trả lời “Không” một cách dứt khoát và lễ phép

Đừng bao giờ mong đợi cuộc đời đối xử sòng phẳng với con.

Đừng đánh giá thấp sức mạnh của sự tha thứ

Con hãy mạnh dạn trong cuộc sống

Khi nhìn lại những quãng đời đã qua. Hãy tiếc những điều chưa làm được chứ đừng tiếc những điều đã làm xong.

Đừng quan tâm đến bè nhóm. Những ý tưởng mới mẻ, cao thượng có tác động đến đến cuộc sống luôn luôn là những ý tưởng của các cá nhân biết làm việc

Những nhạc sĩ trình diễn bên đường thường có những điều đáng trân trọng. Con hãy dừng lại, lắng nghe và nhớ tặng gì đó cho họ

Khi gặp vấn đề trầm trọng về sức khỏe, con hãy nhớ  nhờ ít nhất ba vị thầy thuốc khác nhau để xem xét.

Hãy chiến đấu chống lại thói vô trật tự

Đừng tập thói quen trì hoãn công việc

Làm ngay nhũng việc cần phải làm vào đúng lúc cần phải làm

Không chờ đến lúc hấp hối để nói” Giá như tôi còn được thêm thời gian..”

Đừng sợ phải nói” Tôi không biết”

Đừng sợ phải nói “ Xin lỗi,  rất tiếc”.

Hãy ghi sẵn những điều con muốn trải qua trong cuộc đời

Luôn luôn mang theo trong túi áo bảng ghi những điều này và thường xuyên tìm cơ hội có thể thực hiện được.

Khi đọc lại những dòng này, tôi vẫn thấy rất hay và rất bổ ích (Mặc dù tôi đã quên sạch trước khi tôi đọc lại cuốn sổ lưu niệm. Có lẽ lúc đó còn trẻ con nên không thấm thía được hết và chóng quên)  .Tôi vốn dĩ không thích " Đắc nhân tâm cho lắm" bởi tôi biết với cá tính của tôi. Tôi chắc chắn chẳng bao giờ làm hài lòng hết mọi người. Biết đó là điểm yếu mà chẳng bao giờ sửa được nhưng tôi lại rất thích bức thư này. 

Thứ Bảy, 4 tháng 8, 2012

ĐÔI DÉP


Bài thơ ĐÔI DÉP

Bài thơ đầu anh viết tặng em

Là bài thơ anh kể về đôi dép

Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết

Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ

Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nữa bước

Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược

Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao

Cùng chia xẻ sức người đời chà đạp

Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác

Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi

Mọi thay thế đều trở nên khập khiểng

Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết

Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau

Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía

Dẫu bên cạnh đã có người thay thế

Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khắng khít song hành

Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối

Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội

Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời

Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái

Nhưng tôi yêu em bởi những điều ngược lại

Gắn bó đời nhau bằng một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song

Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc

Chỉ còn một là không còn gì hết

Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia